 Bể bơi mùa đông vắng tèo.  Cũng dễ hiểu vì đám đông thường rủ nhau đi bơi, đi tắm lúc hè về nóng nực bụi bặm. Đông tới, mưa phùn gió bấc ra đường còn ngại nói gì bơi. Quả thực mùa đông đi bơi lỉnh kỉnh lắm, ngại lắm. Mùa hè chỉ cần áo phông, quần tà lửng cộng thêm túi nhựa nhỏ chứa khăn tắm và bơi ... cụ là xong, còn mùa đông quần áo lụ xụ, nguyên chuyện cởi ra mặc vào đã oải rồi còn túi to túi nhỏ xách theo... Hơn nữa vé bơi mùa đông cũng đắt vì Nhà ... Bơi phải cấp nhiệt cho nước đủ ấm nên người càng thưa. Ngại đấy, đắt đấy nhưng bơi mùa đông cũng có nhiều cái thú, cái lợi bù lại. Vắng nên không phải chen chúc, không phải vội vã trong phòng tắm. Vắng nên bình nóng lạnh lúc nào cũng ... nóng. Vắng nên bể sạch và ít ồn ào. Vắng nên chẳng lo tranh giành đường bơi, chẳng lo va chạm. Có hôm bể vắng đến nỗi mình tưởng mình là ... đại gia có bể bơi đại ... tướng trong nhà. Đắt xắt ra miếng! Còn gì sướng hơn khi mỗi ngày có độ nửa giờ thả lỏng toàn thân, dầm mình trong nước ấm. Hai tay dang trên thành bể, đầu ngửa ra sau, mắt nhắm mơ màng, quên hết thế sự. Ngoài kia dòng người, dòng xe hối hả chảy về đâu, trôi về đâu có gì quan trọng. Khẩu khí đúng là của người xuống tóc, của người đầu trọc. Không biết trọc đã là sư hay chưa chỉ biết khi đắm chìm trong dòng xoáy công việc, dòng xoáy cuộc đời, chẳng đủ tỉnh táo để nghĩ về công việc ngẫm về cuộc đời. Dòng xoáy lôi ta đi, đám đông lôi ta đi từ sáng đến tối, từ ngày này sang ngày khác, từ năm này sang năm khác. Ta yêu cái đám đông yêu, ta ghét cái đám đông ghét. Ta nói theo đám đông, ta làm theo đám đông. Ta ngỡ mình là ai mà chắc gì đã là ai. Thế nên, mỗi ngày cần có nửa giờ tĩnh lặng, thoát khỏi dòng xoáy, thoát khỏi chốn lao xao để quan sát chính cái dòng xoáy, chính cái lao xao đó xem ngày mai chúng đẩy mình đi đâu. Nói thì nói thế, nhưng hôm nào có thêm vài bóng hồng trong bể khó mà nghĩ được dòng xoáy lôi mình đi đâu. Thôi lôi đi đâu thì lôi ... hic hic. Bơi mùa đông đắt hay rẻ, tốt hay xấu có trời mà biết!!!  Cảnh nhàn...
(Nguyễn Bỉnh Khiêm)
Một mai, một cuốc, một cần câu
Thơ thẩn dầu ai vui thú nào
Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ
Người khôn, người đến chỗ lao xao
Thu ăn măng trúc, đông ăn giá
Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao
Rượu đến gốc cây, ta sẽ nhắp
Nhìn xem phú quí, tựa chiêm bao.
7 December 2006 |