Như quy luật muôn đời của tình yêu: Bắt đầu - nồng cháy - kết thúc nhưng không hiểu sao mỗi lần nghe Apologize tôi lại bị ám ảnh bởi điệp khúc “It’s too late...”. Có một nỗi nỗi đau cứ thế thấm tận vào tim còn nỗi buồn vô cùng thấm thía.
Phải chăng khi đánh mất đi rồi những gì đã có, người ta mới cảm thấy hối tiếc? Nhưng luôn như vậy, quay lại là quá muộn. Tiếc nuối về tình yêu đã có, những điều như vậy luôn xảy ra và in sâu vào trong tim ta những nỗi đau hằn sâu. Mời các bạn cùng theo dõi câu chuyện và nghe ca khúc 25 minutes của Micheal Learns To Rock như một khúc hát đồng cảm.
Có phải vì những cung bậc trong âm nhạc đã thay mình nói hết những điều muốn nói rồi chăng? Nếu đúng vậy thì, mời bạn hãy thả hồn mình trôi theo dòng nhạc của Ernesto Cortazar (Dancing Waves), lơ lửng, bồng bềnh, lặn hụp giữa những dòng thanh âm tuyệt vời ấy...